Đăng nhập để xem nội dung liên quan

Đăng nhập

Phật Tội

Chương 3-5: Mạc đầm thạch trung hoả (5)

Chương trước
Chương sau
Nhậm Hoài Tô quả nhiên quay về rất sớm, trên tay ôm một mớ cành nhánh to,không mảy may phát giác hành động lén lút vừa nãy của nàng. Y bỏ cànhcây xuống, bắt đầu dựng lều. “Cô Quang, đêm nay trăng sáng, cơ thể côkhông khoẻ, vẫn nên cẩn thận là hơn.” Y cởi áo khoác ngoài đắp kĩ lênđầu nàng, che kín toàn thân, “Đêm mười lăm trăng tròn, ánh trăng có lợivới lệ quỷ, cô nương là người ngự quỷ, phải cẩn thận.”

Nhậm HoàiTô quả nhiên quay về rất sớm, trên tay ôm một mớ cành nhánh to, khôngmảy may phát giác hành động lén lút vừa nãy của nàng. Y bỏ cành câyxuống, bắt đầu dựng lều. “Cô Quang, đêm nay trăng sáng, cơ thể cô khôngkhoẻ, vẫn nên cẩn thận là hơn.” Y cởi áo khoác ngoài đắp kĩ lên đầunàng, che kín toàn thân, “Đêm mười lăm trăng tròn, ánh trăng có lợi vớilệ quỷ, cô nương là người ngự quỷ, phải cẩn thận.”

“Lắm lời!” Nàng lạnh lùng trả treo, “Có lợi hay có hại kệ ta, liên quan gì đến ngươi?”

Y không nổi giận, vẫn cẩn thận trùm kín cho nàng.

Sau đó y ngồi xuống, móc ra vài củ khoai lang trong tay nải mà Cơ Nhị tặng, nướng trên đống lửa. Nàng liếc nhìn dáng người y ngồi điềm tĩnh, trênđất rải bột xương Nghĩ Long, một loài mãng xà hình dáng tựa rồng, sinhsống ở nơi tích tụ xương cốt, có khả năng tụ quỷ bẩm sinh, chết rồi xương cốt vẫn còn có thể gây ảnh hưởng lên quỷ mị. Bột xương của nó là một trong những bí thuật ngự quỷ, nhưng Nhậm Hoài Tô ngồi lên mà chẳng có phản ứng gì.

Thế nên nàng biết y không phải là quỷ, bất kể là Nhậm Hoài Tô hiện tại hay thứ có sáttính khinh người ám trên người y đều không phải quỷ.

Phàm là quỷ, đều phải chịu ảnh hưởng của xương loài mãng xà kia.

Ngọn lửa nhảy múa, nàng nhắm mắt vờ ngủ, Nhậm Hoài Tô ngồi xếp bằng. Tối nào y cũng ngồi thiền, trong lúc ấy, không biết là do hoàn toàn mất đi trigiác đối với ngoại giới hay do quá tin tưởng nàng, y chưa từng quan tâmđến việc nàng động tay động chân với mình. Nhưng quái vật này mang theobên người khá nhiều thánh vật nhà Phật, nàng cũng không dám hành độngthiếu suy nghĩ, kẻo lại bị thứ gì đó trên người y phát nổ làm bị thương.

Ánh lửa đỏ loè, với người mà nói thực ra không có gì đặc biệt,thứ nàng ném vào lửa là một loại hương liệu lạ lung, nó toả ra mùi thơmtương tự như mùi của sinh linh thượng đẳng, mùi này người không ngửithấy, nhưng lại có sức quyến rũ mãnh liệt đối với loài lệ quỷ và yêu vật sống bằng cách ăn linh hồn. Nếu Nhậm Hoài Tô là lệ quỷ hay yêu vật thìnhất định sẽ phản ứng.

Nhưng y vẫn ngồi thiền nghiêm ngắn bên đống lửa, thậm chí một sợi tóc cũng tuyệt không động đậy.

Lẽ nào y không phải quỷ?

Không thể.

Y mọc tóc quỷ, bị ảnh hưởng bởi giết choc, thậm chí từng mở cả quỷ môn, dù chỉ mới khơi ra một lỗ hổng.

Nhưng chỉ vậy thôi đã rất đáng sợ rồi, loài người không có sức mạnh khai mởquỷ môn, một khi mở, hung thần lệ quỷ lang thang dưới hoàng tuyền địangục sẽ đổ về nhân gian, từ đó nhân gian không phân sống chết, khó nhậnngười ma.

Y có sức mạnh của quỷ, tóc của quỷ, mà không phải quỷ?

Có chuyện như vậy ư?

Một con người, một thánh nhân, lẽ nào bỗng dưng sở hữu năng lực lệ quỷ mạnh mẽ không thể nào tưởng tượng được?

Nàng ngửi được Phật khí sực nức trên người y, không hề là giả.

Một kẻ tu hành từ bé, làm thế nào để thân thể đồng thời chứa được cả quỷkhí? Quỷ khí vì sao không bị ảnh hưởng bởi Phật khí trên người y? Phậtkhí vì sao dường như không mảy may hay biết về sự tồn tại của quỷ khí?

Nhất định có một điểm mấu chốt nào đó mà nàng chưa nghĩ đến.

Mùi khoai lang phảng phất trong không khí, một con chuột bị múi thơm hấpdẫn lủi đến cạnh đống lửa. Nàng thấy Nhậm Hoài Tô mở mắt, lấy củ khoaitrong lửa ra, đưa cho con chuột.

Con chuột giật mình chạy mất bóng.

Nàng thầm hừ lạnh một tiếng, giả nhân giả nghĩa! Y trực tiếp đưa tay vàolửa, với tu vi của y, cho tay vào lửa trong một thời gian ngắn sẽ khôngbị thương, nhưng nếu là quỷ, sẽ tuyệt đối không dám động vào. Y thực sựlà người, nhưng là loại người gì?

Ánh trăng dần sang tỏ, bóng thỏ (1) đã treo cao.

Đã đến giờ nuôi quỷ, nàng không thể tiếp tục vờ ngủ nữa.

Trăng sang ngời, có tiếng ù ù mơ hồ rỉ ra từ quạt quỷ, Nhậm Hoài Tô mở mắt,trông thấy từng luồng khơi đen lờ lững tuôn ra từ quạt, một luồng, hailuồng, ba luồng… Chẳng mấy chốc, mười trượng quanh họ dày đặc thứ khóiđen ấy, không đếm được là bao nhiêu. Những thứ này rõ ràng sợ lửa, chúng chừa ra một khoàng không quanh đống lửa. Khói đen phủ kín ánh trăng, Cô Quang dỡ cái áo y đắp trên người nàng xuống, thong thà đứng dậy. Nàngtrút từ ngực áo ra một thanh đoản đao, cứa vào cổ tay, từng giọt máu đỏtheo đó dần chảy xuôi xuống, rơi vào khoàng không… Những âm thanh ù ùvang vọng, tiếng quỷ kêu khò khè, mấy giọt máu chưa kịp chạm đất đã bị bóng quỷ cướp đi, vô số quỷ ảnh lượnlờ dưới cổ tay nàng như đom đóm, giành giật lấy từng giọt máu.

Nàng đứng quỷ ảnh bay dưới thấp, ánh trăng rọi xuống từ bầu không đổ trênvai nàng, làn da trắng ngần phát ra thứ ánh sáng nhợt nhạt như thể có gì đó đang bị hút đi, sắc mặt nàng xanh xao không rõ vì mất máu hay vìtrăng.

Ngay lưc ấy, một bóng đen nghiêng tới, nàng ngoảnh nhìn,Nhậm Hoài Tô cầm chiếc ô giầy dầu hơi nghiêng, chậm rãi đứng lại bênnàng, che bớt ánh trăng.

Vạn quỷ giành giật máu nàng, lúc y bướcqua, có lẽ như trong lòng đang có chuyện suy nghĩ, nàng bất giác mỉmcười với y, một nụ cười chừng như thân thiết.

Y vừa cầm ô, vừa đưa qua một mảnh vải trắng. Nàng nhất thời không hiểu, ngây người nhìn mảnh vải.

Hồi lâu sau nàng mới vỡ lẽ, mảnh vải là để băng vết thương.

“Cô Quang, thịt da trên thân thể, không thể thương tổn.” Y đang nói.

“Phật Tổ của người không phải dạy ngươi xẻo thịt mình cho hùng hổ ăn sao? Tacho quỷ ăn lại không được? Hổ là chúng sinh, sư tử cũng là chúng sinh,lẽ nào quỷ mị không phải chúng sinh?” Nàng lạnh lùng nói, “Ta không choquỷ ăn, chúng sẽ đói mà chết, đại sư, lòng từ bi của ngươi ở đâu?”

Y khẽ chuyển chiếc ô sang cho nàng, tư tay giúp nàng băng bó vết thương.Quỷ ảnh không lấy được máu tươi đồng thanh rên xiết, nhất tề xông vềphía Nhậm Hoài Tô, y nhặt thanh đao của nàng lên, cứa một nhát trên cổtay mình, “Ngả Phật từ bi, không thể đứng nhìn cái khổ của kẻ khác.”

Nàng đảo mắt, vô số quỷ ảnh đổ sang giành giật máu Nhậm Hoài Tô, máu y sánhđặc lạ lung, chảy rất chậm. Chốc sau, y lại cầm đao cứa thêm một nhát. Nàng chợt giật mình, chăm chú nhìn vết thương trên cổ tay y, máu chảy ra rất ít, dù cứa rất sâu, khi y cứa vết thứ hai thì vết thương đầu tiên gần như lành hẳn.

Đây là…

“Nhậm Hoài Tô!” Nàng thình lình chộp lấy cánh tay y, “Ta có chuyện muốn hỏingươi, từ bé đến lớn ngươi thực sự chỉ tu hành trong chùa? Hai mươi mấynăm nay ngươi nhớ được những gì? Sư phụ ngươi là ai? Ngươi đã ở Bích Phi tự bao lâu? Nói hết cho ta biết, lập tức nói cho ta biết!”
Chương trước
Chương sau