Đăng nhập để xem nội dung liên quan

Đăng nhập

Hồ Ly Truyện

Chương 6

Chương trước
Chương sau
Ngày tốt cũng đến, Ly Tình dẫn ta tới hang đá ở phía tây Tĩnh Sơn. Hắn nóithần thú Lam Vân đang trấn thủ ở đây, nếu ru nó ngủ một chút thì có thểlén vượt qua cánh cửa dẫn vào ma giới. Ta hỏi hắn, làm sao để ru nó ngủ. Hắn mỉm cười bí hiểm, bảo ta cứ chờ xem.
Ly Tình thật không hổ danhĐại Ma Vương. Lam Vân là thần thú thượng cổ, cơ thể cùng linh lực đều to lớn, thế nhưng dễ dàng bị hắn chế ngự. Cánh cửa dẫn tới ma giới được mở ra, một vòng sáng lóa mắt xuất hiện trên trần ở nơi tiếp giáp với những sợi xích vàng. Ánh sáng xanh rọi chiếu rực rỡ từng ngóc ngách của cănphòng đá, khiến ta gần như không mở mắt ra được. Nhưng không hiểu sao,lúc này mặt đất lại rung chuyển từng hồi, những viên đá nhỏ từ trên trần bắt đầu rơi lả tả như mưa. Ly Tình biến sắc nói:
“Không ổn rồi, bên kia có kẻ đang muốn vượt qua.”
Trước lúc nhảy vào vầng sáng xanh đó, Ly Tình hét lên với ta:
“Tiểu Liên, mau đánh thức thần thú!”
Ta không có pháp lực cao cường như Ly Tình, không biết dùng linh lực đểđánh thức Lam Vân. Vì vậy, ta dùng cách đơn giản nhất mà mình nghĩ ra,đó là nhảy bục tròn định lay nó dậy. Thần thú thức giấc ngay cả trướckhi ta chạm vào nó. Phát hiện nơi mình trấn dữ đang bị quấy rối, nó nhổm dậy rống lên giận dữ. Ta bị sức mạnh kinh người đó hất văng vào váchđá, hộc ra một ngụm máu tươi. Lúc này, ta chua chát nghĩ, thì ra mìnhlại yếu ớt đến như vậy. Chỉ tiếng rống của thần thú thôi đã làm ta bịtrọng thương đến không nhúc nhích nổi rồi.
Thần thú Lam Vân dường như càng ngày càng kích động, giãy giụa mãnh liệt như muốn thoát khỏi những sợi xích vàng đang giam cầm nó. Đá trên trần nhà rơi rụng như mưa,nhiều viên còn rơi trúng ta. Thương tích trên người ta ngày càng nhiều.Cùng với mỗi tiếng rống của Lam Vân, ta lại cảm thấy như mình chết đimột ít. Người ta rất đau, rất đau. Ta gọi tên Bạch Hạc, gọi rất nhiềulần, nhưng dĩ nhiên chàng không nghe thấy. Chàng đang làm gì? Đang chuẩbị cho lễ cưới? Đang ở bên Thương Du? Chàng có từng nghĩ tới bông sennúi là ta? Có lẽ không. Có lẽ chàng chẳng còn nhớ ta là ai nữa. Cho tớigiây phút cuối cùng đó, ta cũng chẳng thể nhìn thấy chàng.
***
Ta khó nhọc mở mắt, đầu óc mịt mùng không rõ mình còn là Tiểu Liên, hay là Tử Ly. Giọng Ly Tình vang lên thô ráp từ phía trên:
“Sao? Đã nhớ rồi chứ?”
Ta ngồi dậy, giũ giũ sợi xích đen đang quấn lấy chân mình, nặng nề nói:
“Ly Tình, ngươi ra tay nặng quá.”
Hắn bĩu môi:
“Nếu ngươi chịu đi gặp ta từ mười năm trước thì ta đâu phải ra hạ sáchnày? Ngươi xem, ta bị tên Bạch Hạc kia giam cầm lâu đến nỗi hình ngườicũng không giữ được rồi. Nếu biết vậy, ta trốn ở ma giới luôn không quay lại chịu khổ làm gì.”
“Phải rồi, sao ngươi lại bị giam ở đây?”
“Lúc ta đánh đuổi xong bọn người của ma giới thì quay lại tìm ngươi. Nhưngngươi đã không còn hơi thở nữa. Thần thú Lam Vân thì nhân lúc hỗn loạnđã trốn đi rồi. Ngay lúc đó Bạch Hạc đến, hắn tưởng ta hại ngươi nênđiên cuồng đuổi đánh ta khắp nơi, cho dù ta giải thích thế nào hắn cũngkhông thèm để ý. Nếu không phải chỗ này đang thiếu linh thú trấn thủ thì chắc hắn cũng xé xác ta ra trăm mảnh rồi.”
Ta cúi đầu, cười chua chát. Thì ra là như vậy.
“Ta chỉ nhớ lúc đó đi gặp Diêm Vương gia, người mừng muốn khóc. Người cònnói, tìm ta khắp nơi gần hai trăm năm. Nếu tìm không được, thật khôngbiết nói sao với cha mẹ ta nữa. Lúc hai mảnh linh hồn của ta được gắnlại, ta lại ngủ vùi thêm một thời gian nữa, cũng chẳng nhớ là bao lâu.”
Ly Tình nói:
“Là lỗi của ta, ta tính toán sai đã hại tới ngươi. Bây giờ ta không thể đưa ngươi về ma giới, nhưng linh hồn của nương tử ta còn chưa toàn vẹn, takhông yên tâm. Ngươi có đồng ý giúp ta, để ta thu thập lại mảnh hồn bịmất của nàng ấy tại đây?”
“Nếu ngươi thi triển pháp thuật lên người ta, ta có chết không?”
Ly Tình lắc đâu:
“Không chết được, nhưng có lẽ nguyên thần sẽ bị suy yếu đôi chút, phải trở về nguyên hình một thời gian.”
Hắn nói tiếp, hơi mỉm cười:
“Tuy nhiên, nguyên hình của ngươi không còn là hồ ly tím nữa. Ngươi cũngkhông còn phải chịu kiếp nạn của cả hai người, sẽ dễ sống hơn.”
“Nếu vậy thì quá tốt, ngươi mau tách ra đi.”
“Ta nói trước, sẽ rất đau đó.”
“Cứ làm đi, đừng ngại.”
Không ngờ Ly Tình cũng nhanh tay lẹ mắt như vậy. Ta vừa mở miệng thúc giục hắn xong thì cũng bị đánh cho bất tỉnh nhân sự luôn.
Chương trước
Chương sau