Đăng nhập để xem nội dung liên quan

Đăng nhập

Đầu Bếp Nọ Là Vợ Của Ta

Chương 9

Chương trước
Chương sau
Đối với Cố Duệ Vân mà nói, ba bữa cơm đổi thành dịch dinh dưỡng là giới hạn cuối cùng của đáng thương rồi, cho đến khi hắn xách gối lẽo đẽo theo lưng Lâm Diễn lúc trời vừa chập tối, rồi bị đối phương nhốt ngoài cửa. Cả người Cố Duệ Vân ỉu xìu chẳng còn hi vọng.

“Lâm Diễn!” Đây là lần đầu tiên Cố Duệ Vân gọi thẳng tên cậu.

Lâm Diễn trong phòng lắng tai nghe, còn tưởng Cố Duệ Vân nổi giận, kết quả chưa đến hai giây sau hắn lại gõ cửa, “Vợ… Em vô tình nhốt ta ở ngoài rồi.”

Còn giúp cậu kiếm cớ, khóe miệng co quắp của Lâm Diễn bỗng nhúc nhích, âm thanh nghiêm túc, “Không phải vô tình đâu, em cố ý đấy. Em đã khóa cửa lại rồi, kỳ mẫn cảm chưa kết thúc mong ngài đừng ngủ chung giường với em.”

“...” Hô hấp Cố Duệ Vân ngừng một lát, hắn không tin nổi, gối trong tay cũng nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Tinh thần Cố Duệ Vân bị tổn hại nghiêm trọng bốn lần trong cùng một ngày.

Bị vợ nhốt ngoài sân thượng, bị vợ phạt chỉ có thể ăn dịch dinh dưỡng, bị vợ phạt không thể tháo rọ mõm xuống, thậm chí bây giờ đến tư cách ngủ cùng một giường cũng chẳng còn.

Đầu môi Alpha giật giật, sống mũi cay cay, tại sao Lâm Diễn lại từ chối tất cả hành vi của hắn, hắn cảm thấy tủi thân không chịu nổi.

Hai người kì kèo qua lại vài câu, cuối cùng Alpha cũng nhặt gối lên, nặng chân bước rời đi, “Không cho vào thì thôi, ta tự ngủ một mình cũng được!”

Nói là vậy nhưng sáng sớm hôm sau, Lâm Diễn mở cửa ra lại phát hiện Cố Duệ Vân thu chăn dọn gối tới làm ổ trước cửa phòng dành cho khách. Lâm Diễn ngồi xổm xuống, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của đối phương, đáy lòng hơi khó chịu.

Tốt nhất hắn chỉ nên dính người trong kỳ mẫn cảm thôi, nếu không cứ duy trì thế này, đến khi Cố Duệ Vân khôi phục trí nhớ, nghĩ lại bản thân đường đường là chiến tướng Alpha lẫy lừng của đế quốc mà suốt ngày rơi nước mắt vì một tên đầu bếp quèn, chắc hẳn sẽ rất khó chịu.

Bữa sáng Lâm Diễn làm sủi cảo, cậu tự gói lấy, Cố Duệ Vân đứng phía sau qua loa chỉ huy, “Vợ, cà rốt không ngon đâu, em đừng bỏ vào.”

Lâm Diễn liếc mắt nhìn hắn, “Xin lỗi, không có phần của ngài, em làm cho em ăn.”

Cố Duệ Vân hỏi cậu, “Vậy ta ăn gì?”

Lâm Diễn mở tủ lạnh ra, “Ngài uống dịch dinh dưỡng.”

Alpha lách qua bả vai Lâm Diễn, nhìn thẳng vào cậu, “Vợ, chuyện ta làm rất quá đáng sao? Ta sẽ thay đổi tất cả, không ngủ cùng em cũng được, không thể ăn cơm cũng được, những điều này ta đều chịu được nhưng mà…”

Cố Duệ Vân hít sâu một hơi, kìm nước mắt lại, “Nhưng mà, em đừng giận ta.”

Bàn tay Lâm Diễn bị hắn nắm lấy, dòng điện tê dại truyền thẳng từ đầu ngón tay xuống tận đáy lòng. Lâm Diễn chưa từng yêu đương, cũng không có tâm giao tri kỉ, người thân duy nhất của cậu trên đời là ông nội, từ nhỏ đến lớn cậu hầu như chỉ sống cô độc qua ngày.

Cảm giác trong mắt đối phương chỉ có một mình cậu như đẩy Lâm Diễn vào cụm mây mềm, bềnh bồng trôi xa, lại như giẫm phải cây bông vải, tùy thời ngã sâu.

Khóe miệng Lâm Diễn cong lên, cậu đáp lời, “Ngài nghĩ gì vậy, em  thôi cáu giận từ lâu rồi. Tại em đưa ngài ra cửa nên ngài mới phát tình, em cũng có vài phần trách nghiệm. Hôm qua em nhốt ngài ra ngoài vì ngài mất khống chế, rọ mõm ngài phải đeo vì đang trong kỳ mẫn cảm còn dịch dinh dưỡng là bác sĩ yêu cầu ngài uống. Về chuyện ngủ chung… ừ, cái này có chút nguyên do cá nhân nhưng tóm lại, em không giận ngài.”

Cố Duệ Vân rũ đầu, "Thật ư?"

Lâm Diễn gật đầu, nhìn bộ dạng này của hắn quả thật không nhịn được cười, “Thật mà.”

Cố Duệ Vân vươn tay đặt lên ngực trái Lâm Diễn, nhịp tim nơi đó đập đều đặn như thường, hơi nước trong mắt Alpha rút đi, dường như có chút vui vẻ, “Em không nói dối.”

Lâm Diễn không biết do kỳ mẫn cảm nên Cố Duệ Vân mới bộc lộ bộ dáng trẻ con này hay vì hắn mất trí nhớ, dù sao cũng ngây thơ hơn thượng tướng Alpha nghiêm túc mấy phần.

Dịch dinh dưỡng được cắm ống hút vào, Alpha cau mày u ám nhìn Lâm Diễn, trực giác Lâm Diễn nói hắn chuẩn bị nhì nhèo ồn ã một phen nên bất đắc dĩ nghiêng mặt, tránh tầm mắt đối phương, tự nhiên ăn sạch một mâm sủi cảo đẹp đẽ.

“...” Độc ác.

Ăn uống xong xuôi, Lâm Diễn theo lẽ thường đưa thuốc ức chế cho Cố Duệ Vân rồi lấy máy tính xách tay từ trong túi ra, bên trong là ghi chép các công thức nấu ăn của cậu.

Theo kế hoạch, cậu định đưa Cố Duệ Vân đi dạo nhưng vì biến cố hôm qua nên hôm nay, Lâm Diễn quyết định tìm việc khác làm.

“Bánh quy cắt lát (*),vợ phải làm cái này sao?”

(*) từ gốc là 切片饼干, mình không biết loại bánh này còn tên khác không nhưng đại khái, bánh được tạo nên từ nhiều tầng bột khác màu xếp vào nhau theo chiều dọc, hình trụ thuôn dài. Khi cắt đầu (hoặc cuối) của hình trụ ra sẽ có được lát bánh với tạo hình mong muốn (nhân vật hoạt hình, bông tuyết, con cún con mèo,...). Đấy là mình xem vid tham khảo thấy vậy, khả năng diễn đạt còn hạn hẹp nên bác nào biết nghĩa khác của từ này xin cứ đóng góp, mình cảm ơn
Chương trước
Chương sau