Đăng nhập để xem nội dung liên quan

Đăng nhập

Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 9

Chương trước
Chương sau
Khi Vương Kim Vĩnh và Tư Long trở vềĐài Loan, thì ông cũng không có gọi Cương Triệt tới đón mà là tự mìnhđón xe trở về. Ông làm như vậy rốt cuộc là vì sao vậy chứ? Vừa về tới Vương trạch Vương Kim Vĩnh liền nhạy cảm mà cảm giác được không khí không thích hợp. Mặc dù Đài Loan cũng khôngchênh lệch quá, ông cháu họ cũng không cảm thấy mệt mỏi! Bởi vì ở trongkhoang hạng nhất sang trọng thoải mái của máy bay, họ cảm thấy thoải mái mà ngủ rồi. Sắc mặt Tống Cương Triệt đông lại trong con người tràn đầy lãnh khốc, bộ dáng có vẻ có tâm sự. Mà Tư Long lại bất đồng. Cậu vừa nhìn thấy CươngTriệt cặp mắt liền phóng ra ánh sáng hưng phấn, nhưng mà cậu vẫn làm bộkhông biết anh, để tránh mẹ hoài nghi mà hạch hỏi. Vô luận như thế nàocậu cũng không hi vọng mẹ đau lòng. Về phần người xa lạ đó tại sao lạiđột nhiên xuất hiện ở nơi này, thì đơn thuần như Tư Long cũng không nghĩ tới được. “Tư Long con mệt không?” Thủy Y quan tâm hỏi . “Không. Tinh thần con rấttốt.” Vừa nói đến chơi Tư Long đã có mười phần tinh thần. Mẹ ở công viên vui chơiTokyo(Tokyo Disneyland) chơi rất vui nha! Còn có Universalstudios. Ông còn chưa mang con đi xemGrand Canyon. “Tư Long thời tiết bên ngoài có tốt không?” Thủy Y đột nhiên ngồi chồm hổm cắt đứt lời của Tư Long. “Có mặt trời cũng có gió mát cho nên không cảm thấy nóng.” Tư Long rất nghiêm túc mà miêu tả . “Mẹ chưa từng cùng con đi ra ngoài hiện tại dẫn mẹ đi công viên đi nói chuyện phiếm một chút có được hay không?” “Đương nhiên được.” Tư Long hưng phấn vỗ tay. “Con muốn cùng mẹ nói chuyện, thật sự có rất nhiềunhân vật phim hoạt hoạ như chuột Mickey, vịt Donald, món đồ chơi tổngđộng viên (Toy story) còn có Hamburger, khoai tây chiên.” Khi mẹ con họ đi xa, Cương Triệt mới thu hồi ánh mắt lưu luyến không rời. “Vương tiên sinh, tôi có thể cùng ông đến thư phòng nói chuyện một chút không?” Cương Triệt lễ phép hỏi. “Dĩ nhiên có thể.” Vương Kim Vĩnh không chút suy tính mà gật đầu. Cương Triệt vừa tiến vàothư phòng liền không do dự mà thẳng thắn thân phận của mình. “Tôi làThiên Long Cương Triệt là ba của Tư Long. Nếu như không phải là mười năm trước có một sựhiểu lầm, hại tôi và Thủy Y tách ra, thì hôm nay tôi sẽkhông đứng ở chỗ này” —— Cương Triệt dường như bằng bất cứ giá nào anhquả quyết nói. “Tôi muốn Thủy Y và Tư Long. Bọn họ là của tôi! Năm đó là do tình huống của cô ấy không có sự lựa chọn nào khác mới đi theo ông,đây là một sai lầm cực lớn, tôi không hy vọng sai lầm nữa.” “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu thì phát hiện cậu và Tư Long rất giống nhau, tôi cũng biết —— nêntới vẫn phải tới!” Vương Kim Vĩnh đột nhiên cả người lộ ra vẻ mỏi mệt ,có vẻ già nua, ông nhìn chằm chằm nơi xa, hai mắt ửng nước, chậm rãi nói ra bí mật chôn giấu ở trong lòng đã lâu. “Hai mươi chín năm trước tôiphạm vào một sai lầm, khiến cho lương tâm tôi cả đời này bất an. Cái lỗi này hy vọng có thể từ cậu mà dừng lại.” Sau khi nghe Vương KimVĩnh nói rõ, thái độ thù địch của Cương Triệt với ông hoàn toàn biếnmất, anh kích động nói không ra lời nhìn Vương Kim Vĩnh! “Đời này tôi chỉ cầu xin Thủy Y có thể tha thứ cho tôi không nên hận tôi.” Vương Kim Vĩnh đau lòng đến rơi lệ. Vương Kim Vĩnh lại là người năm đó cho mượn giống mà Thủy Y chính là con gái ruột của ông. Ở trong công viên Tư Longcẩn thận dắt tay mẹ, mắt mẹ không nhìn thấy cậu sợ mẹ không cẩn thận sẽngã, cho nên vẫn không ngại phiền toái nhắc nhở. Những động tác nhỏ thân thiết này khiến cho Thủy Y rất cảm động nước mắt thiếu chút nữa chảyxuống. “Mẹ!” Tư Long không ngừng hỏi: “Có mệt không ạ, chúng ta nghỉ ngơi một chút nha!” “Được!” Thủy Y đáp ứng thuận miệng hỏi: “Ngồi chỗ nào?” “Nơi đó có một hồ nước, bên cạnh hồ nước có ghế đá chúng ta ngồi nơi đó có được hay không?” “Được!” Thủy Y không có ý kiến. Tư Long dắt mẹ cẩn thận đi tới bên hồ nước ngồi xuống. Hôm nay thời tiết rất sáng sủa mát mẻ từ từ thổi tới cảm thấy rất thoải mái. “Tư Long vừa rồi ở trong phòng khách con có thấy một chú lạ hay không?” Thủy Y cố ý hỏi . “Đương nhiên là có!” Tư Long cẩn thận đáp trả. “Chú ấy —— là ai?” “Nếu như mẹ nói” —— Cô cầmtay Tư Long hít một hơi thật sâu cẩn thận từng ly từng tí hỏi. “Chú đólà ba của con, con có vui không?” “Cái gì?” Tư Long mở to mắt kinh ngạc nói không ra. Hồi lâu sau cậu mới phục hồi tinh thần lạikhông thể tin được hỏi : “Mẹ là thật sao?” “Là —— thật.” Thủy Y khẩntrương đến nỗi tim đập bịch bịch, cái trán toát mồ hôi lạnh mãnh liệt.“Mẹ không cần thiết phải lừa con có đúng không? Chỉ tại do mẹ vẫn chưanói cho con biết chuyện có liên quan đến ba, mới có thể kéo dài tới hiện nay Tư Long con tha thứ cho mẹ được không?” “Chú ấy là ba con!” Tư Long cao hứng mặt mày hớn hở huơ tay múa chân nói. “Chú ấy nói một chút cũng không sai, chú ấy thật sự là ba con! Chú ấy là ba con!” “Cái gì?” Thủy Y nghe không hiểu Tư Long đang nói cái gì. Bởi vì cô vốn không biết thật ra thìCương Triệt và Tư Long đã sớm lén gặp mặt. “Không có gì.” Tư Longnghịch ngợm nói. “Mẹ mỗi người đều có một ít bí mật bao gồm con của mẹcũng không ngoại lệ, chờ sau này con lớn lên sẽ đem bí mật của con và ba nói cho mẹ biết.” “Nhanh như vậy con liềntiếp nhận ba con?” Thủy Y rất kinh ngạc chẳng lẽ Cương Triệt có mị lựchơn người mới có thể để cho con trai nhanh như vậy liền tiếp nhận anh,đây thật là một chuyện vui vẻ! “Dĩ nhiên!” Tư Long cườithầm bởi vì ba đã sớm len lén cùng cậu thành lập giao ước. Cậu không thể chờ đợi nói: “Mẹ chúng ta mau về nhà đi!” “Hiện tại?” “Đúng!” Tư Long hưng phấn nói. “Con chờ không được muốn gặp ba!” Nhìn bộ dáng Tư Long lolắng Thủy Y không tự chủ mà cười ra, chuyện khó khăn như vậy thật khôngngờ dễ dàng giải quyết, điều này thật sự là ngoài dự đoán, xem ra côthật sự nên tin tưởng Cương Triệt, quả thật anh có năng lực giải quyếtvấn đề, có thể giải quyết hết thảy. “Được! Chúng ta về nhà đi!” Cô rất phấn khởi nói. Tư Long vui vẻ mà dắt taymẹh, nhưng mà đang đi thì trong công viên có một chiếc xe màu đen xuấthiện, chiếc xe đột nhiên đâm vào Tư Long, lập tức dùng sức mà kéo Thủy Y lui về phía sau, lúc này tiếng phanh xe chói tai của chiếc xe màu đenvang lên rồi ngừng lại, bốn người đàn ông cao to vạm vỡ mở cửa xe laoxuống một phát bắt được Thủy Y kéo cô lên xe. Tư Long nắm tay mẹ thậtchặc không chịu buông liền bị đối phương dùng chân hung hăng đạp mấy cái Tư Long lảo đảo té vào trong bụi cỏ, toàn thân đều bị thương. “Mẹ! Mẹ! Mẹ” Xe lập tức gào thét đi, Tư Long chịu đựng đau đớn liều chết từ trong bụi cỏ bò dậy lảo đảo chạy về nhà. Cả nhà bọn họ cuối cùng cóthể đoàn viên, đây là một chuyện làm người ta hưng phấn cở nào! CươngTriệt vui vẻ suy nghĩ. Đáng tiếc anh lại không có ngờ tới một cơn bão táp lớn hơn đang đợi anh! Cương Triệt ở trong sân nhà đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại vươn cổ ngắm nhìn phương xa hi vọng mẹcon Thủy Y có thể mau chóng xuất hiện. Không nghĩ tới từ xa ahliền trông thấy Tư Long, cả người thằng bé đầy vết thương khập khà khậpkhiễng chạy trở về, Cương Triệt nhìn thấy tình hình không đúng lập tứcxông ra ngoài. “Tư Long, con sao lại tựmình trở về?” Anh khẩn trương hỏi. “Mẹ đâu? Làm sao toàn thân con bẩn mà còn bị thương nữa vậy.” Tư Long hình như bị kinh sợ không nhỏ, nhưng mà cậu vẫn trấn định nói : “Mẹ, mẹ bị người xấu bắt đi.” “Cái gì?” Cương Triệt bỗng cảm thấy sét đánh. “Có một chiếc xe bắt mẹ đi.” Tư Long thở hào hển lòng vẫn còn sợ hãi nói. “Con có nhớ bảng số xe không?” Cương Triệt ép mình tỉnh táo lại. “Chiếc xe kia không có bảng số xe!” Tư Long không chút nghĩ ngợi nói. Điển hình tác phong bắtngười của xã hội đen, phương pháp bắt người sạch sẽ gọn gàng không đểlại bất kỳ chứng cớ nào. Chẳng lẽ là người trong nhà làm? “Xảy ra chuyện gì?” VươngKim Vĩnh chạy ra sau khi biết ngọn nguồn câu chuyện, phản ứng đầu tiêncủa ông chính là báo cảnh sát. “Tôi đi báo cảnh sát!” “Không cần.” Cương Triệt cắn răng khẳng định nói. “Thủy Y chỉ là cái mồi câu, bọn họ chính là hướng về phía tôi.” “Cậu nói gì? Cuối cùng cậu và người ta kết oán gì khiến cho kẻ thù tìm tới cửa?” Vương Kim Vĩnh tức giận hỏi. “Đừng lo lắng tôi sẽ giảiquyết.” Cương Triệt xanh mặt tỉnh táo nói. “Yên tâm đi! Kẻ bắt có sẽ chủ động gọi điện thoại tới ——“ Lúc này người giúp việc ÁĐế vội vàng mang Tư Long đi vào rửa sạch vết thương, sau lại gọi điệnthoại yêu cầu bác sĩ gia đình tới kiểm tra. Thời gian trôi qua từngphút từng giây thành một loại chờ đợi đau khổ —— Cương Triệt như đứngđống lửa, như ngồi đống than mà đứng ngồi không yên. Thật may là không bao lâu sau điện thoại liền vang lên. “Alo?” Cương Triệt lập tức nhận. Mắt anh lộ ra hung ác giọng nói lạnh như băng nói : “Là cô? Tỉnh Thượng Khởi?” Quả nhiên đúng như anh đoán, toàn bộ đều là trò hề tự biên tự diễn của Tỉnh Thượng Khởi. Bên đầu điện thoại kiatruyền đến tiếng cười chói tai, cô đắc ý nói : “Thủy Y hiện tại ở trongtay em, anh có can đảm thì cứ tới đây! Đến đường số chín núi Dương Minh, bên cạnh có phòng nhỏ bỏ hoang, em chờ anh ——“ “Cho dù liều mạng nhất định tôi cũng sẽ đi qua.” “Em biết anh sẽ không báocảnh sát, cũng sẽ không mang theo bất kỳ anh em nào, hai chúng ta đấuvới nhau!” Tỉnh Thượng Khởi nghiêm túc nói. “Xã hội đen có phương phápcủa xã hội đen, ân oán của chúng ta liền tự mình chấm dứt ở đây đi!” “Cô ăn gan hùm mật gấuchẳng những bắt Thủy Y còn dám tổn thương con tôi, những món nợ này tôinhất định sẽ đòi lại!” Cương Triệt hung tợn nói biểu thị công khai quyết tâm của mình. Đang lúc anh chuẩn bị đithì Vương Kim Vĩnh đột nhiên gọi anh lại. “Chờ một chút —— cậu không thể đi một mình, tôi đi với cậu.” “Tại sao?” “Thủy Y là con gái của tôi! Nếu như nó có xảy ra chuyện bất trắc, vậy tôi cũng không muốn sống.”Vương Kim Vĩnh đau lòng thuyết. Hôm nay Cương Triệt đã cóthể hiểu được tâm tình của người cha, vì vậy anh suy nghĩ một chút liềnhạ quyết tâm nói: “Được! Vậy chúng ta cùng đi! Mang Thủy Y bình an trởvề!” Khi bọn họ ngồi lên xechuẩn bị lên đường thì Tư Long đột nhiên từ trong phòng khách vọt rahướng về phía bọn họ kêu to. “Ba! Ông! Phải mang mẹ về nha!” Ba —— nghe thấy con trai gọi như vậy Cương Triệt vui vô cùng. Cuối cùng con trai cũng thừa nhận anh! Trong mắt Cương Triệt không tự chủ mà lóe ra nước mắt. “Tư Long ngoan! Chờ ba trở lại —— chúng ta người một nhà có thể đoàn viên.” Cương Triệt kích động nói. Xe vội vả đi Tư Long haitay tạo thành chữ thập khuôn mặt thành kính hướng về phía thần linh cầuxin. Ông trời, ông nhất định phải phù hộ để cho ba, mẹ, ông đều có thểbình an mà trở về. Tỉnh Thượng Khởi là mộtngười phụ nữ khát máu, cũng là người phụ nữ không chịu thua vì đạt đượcmục đích mà không chừa thủ đoạn nào. Vì muốn được vị trí phunhân xã hội đen, thời thời khắc khắc cô ấy cũng không thể buông lỏngCương Triệt, cho nên cô ấy mới phái người theo dõi mọi hành động củaThiên Long Cương Triệt nắm giữ hành tung của anh, vì vậy khi Cương Triệt mất tích ở Châu Âu thì toàn bộ gia tộc Thiên Long cũng gấp đến độ nhưkiến bò trên chảo nóng, Tỉnh Thượng Khởi cũng là người đầy kinh nghiệmtuyệt không lo lắng. Ngay cả khi Cương Triệt đến Đài Loan ở nhà họ Vương trên núi Dương Minh, cùng Thủy Y vượt qua haituần lễ ngọt ngào, cũng đều được cô ấy nắm trong lòng bàn tay. Khi xác định Hướng Thủy Yrất có thể sẽ uy hiếp vị trí phu nhân xã hội đen của cô ấy, thì TỉnhThượng Khởi liền không chút do dự tìm tới Thủy Y, tính cho cô ta biết lễ độ một chút! Cô ấy đánh Thủy Y một bạttai lại một bạt tai, đánh đến nỗi gò má của cô sưng đỏ máu ứ đọng khóemiệng còn chảy ra máu. Toàn thân Thủy Y bị trói ở trên cây cột không thể động đậy. Cô không hiểu hỏi: “Cô là ai?” “Tôi là ai? Nếu như cô nhìn thấy sẽ biết tôi là ai!” Tỉnh Thượng Khởi cố ý dùng tiếng Trung đãđược tập luyện tràn đầy oán hận nói. “Nhưng mà cô chỉ là một người mùthôi! Cương Triệt sao lại coi trọng cô thật là kỳ quái.” Xem ra đối phương cũng biết Cương Triệt sẽ không phải là kẻ thù của Cương Triệt chứ? Bởi vì biếtquan hệ của cô và Cương Triệt cho nên mới tìm tới cô. “Tôi không thể cho phép cóngười phá hư mộng đẹp của tôi.” Tỉnh Thượng Khinh lãnh khốc nói. “Bất kể là ai trở ngại tiền đồ của tôi cũng giết chết không tha!” “Cô là Tỉnh Thượng Khởi? Có đúng hay không?” Bởi vậy Thủy Y rất nhanh liền liên tưởng đến. Tỉnh Thượng Khởi nghe vậycười ha ha châm chọc nói : “Mặc dù mắt cô không nhìn thấy cũng khôngngốc một chút liền đoán được là tôi?” Mặt cô ấy lộ vẻ dữ tợn nói. “Không sai tôi chính là Tỉnh Thượng Khởi. Tôi cảnh cáo cô, Cương Triệt là củatôi, cô đừng mơ tưởng cướp anh ấy đi!” “Chỉ cần giết cô, không có cô thì Cương Triệt sẽ ngoan ngoãn trở lại bên cạnh tôi.” Cô ấy đã phát rồ . Ném chất lóng không rõ lêntrên người Thủy Y, một mùi nồng nặc gây mũi truyền đến, Thủy Y liền bếtđó là xăng. Xem ra Tỉnh Thượng Khởi tính phóng hỏa đốt cháy cô. Màn đêm buông xuống trongphòng nhỏ bỏ hoang xem ra hết sức âm u tựa như ngôi nhà quỷ, khiến chongười ta không nhịn được mà sinh lòng sợ hãi. Đêm khuya mười hai giờ —— Thiên Long Cương Triệt mang theo Vương Kim Vĩnh tuổi già đúng giờ xuất hiện. Bốn phía một màn đêm tối trên tay Tỉnh Thượng Khởi có cái bật lửa phát ra ánh sáng hơi yếu. “Tôi tới!” Cương Triệt lớn tiếng nói. “Tỉnh Thượng Khởi nếu tôi đã tới hãy để Thủy Y đi!” “Anh sao lại không giữ lời hứa mang theo người đến?” Tỉnh Thượng Khởi rất bất mãn. “Nhưng mà ông ấy là một ông già thôi sẽ không có bất cứ uy hiếp gì với cô.” Cương Triệt hời hợt nói. “Tôi muốn vậy.” Cái bật lửa trên tay Tỉnh Thượng Khởi chiếu vào trên mặt cô ấy khiến cho cô ấythoạt nhìn rất giống quỷ. Cương Triệt phát hiện con ngươi của cô ấy đãsớm tan rã chỉ sợ thần trí đã mơ hồ. “Dù sao nhiều người cũng không saochẳng qua là thêm một người chết thế thôi! Hừ! Tôi sẽ không để HướngThủy Y đi. Trừ phi.” “Trừ phi cái gì?” “Anh cưới tôi.” Tỉnh Thượng Khởi nói ra điều kiện. “Cô vốn không yêu tôi, màyêu 『 địa vị 』 của tôi đi!” Cương Triệt cắn răng một cái liều lĩnh nói:“Thực không may. Cô biết tôi có Thủy Y sẽ không cưới cô, khi chuyện nàycông khai ra, sau vì sỉ diện mà cô sẽ không nhịn được đi!” Cương Triệtkhinh bỉ nói. “Người phụ nữ như cô rất ái mộ hư vinh, quan tâm của côkhông phải là con người của tôi, mà là thân phận cùng địa vị của tôi. Cô cho rằng tôi không nhìn ra cô ham muốn là cái gì sao? Nếu chúng ta đềukhông yêu đối phương, miễn cưỡng ở chung một chỗ cũng sẽ không hạnhphúc, quan hệ của chúng ta là tụ được thì cũng tan được!” Bị Cương Triệt nói trúngtâm sự Tỉnh Thượng Khởi thẹn đến muốn chui xuống đất cô ấy thẹn quáthành giận mà hô to: “Anh dám đùa bỡn tôi? Tỉnh Thượng Khởi tôi sao lạilà người để cho anh kêu tới thì tới bảo đi thì đi? Anh dám lật lọng sẽphải trả một cái giá rất đắt!” Cô hung tợn nói. “Nếu tôi không được làmphu nhân xã hội đen, anh cũng đừng mơ tưởng có người phụ nữ này!” Cô cầm cái bật lửa đung đưa trên mặt Thủy Y tàn nhẫn nói. “Hừ! Nếu như tôi hỏa thiêu mặt của cô ta, khiến cho cô ta bị hỏng, tôi cũng không tin anhcòn có thể yêu cô ta.” Một cảm giác nóng rực truyền đến khiến cho Thủy Y bị dọa cho sợ đến sắc mặt trắng bệch một câu cũng nói không được. “Đủ rồi!” Cương Triệt đưatay ngăn lại đau lòng nói: “Mặc dù tôi là trùm xã hội đen hô phong hoánvũ nhưng mà tôi cũng giống như một người bình thường cần tình cảm. MàThủy Y từ mười năm trước đã được toàn bộ tình yêu của tôi, chúng tôi yêu nhau rất sâu đậm. Đời này tôi không thể không có cô ấy, nếu như cô thật muốn phá hủy cô ấy, vậy trước tiên hãy giết tôi đi!” “Giết anh?” Tỉnh ThượngKhởi cho tới bây giờ không muốn làm như vậy nhìn Cương Triệt yêu Thủy Y, cô ấy rất ghen tỵ. Cô điên loạn mà kêu: “Được! Vậy tôi sẽ thành toàncho anh —— tôi sẽ đem cái bật lửa đổi thành dao nhỏ anh liền tự vẫn đi!” Nói xong cô ấy thu hồi cái bật lửa đem một dao lưỡi sắc bén vứt xuốngtrước mặt Cương Triệt. “Có bản lãnh thì anh chứng minh cho tôi xem làcác người yêu nhau tới cỡ nào mà vĩ đại đến mức có thể hy sinh tánhmạng!” “Không có Thủy Y tôi cũngsống không nổi.” Cương Triệt nhặt cái dao nhỏ trên đất lên không chút do dự mà hướng tay trái của mình cắt xuống một nhát máu tươi chảy ra.“Cương Triệt” —— Vương Kim Vĩnh thấy thế trợn mắt hốc mồm, ông khôngnghĩ tới Cương Triệt vì Thủy Y mà có thể ngay cả tánh mạng cũng khôngcần. “Cương Triệt.” Thủy Y cáigì cũng không nhìn thấy nhưng cô biết có chuyện xảy ra, cô đau lòng kêuto: “Nói cho em biết anh thế nào rồi? Nói cho em biết.” Máu tươi không ngừng chảyra mặt Cương Triệt xanh gần như đang cố nén đau khổ, nhưng mà anh vẫnmặt không đổi sắc ngay cả chân mày cũng không nhăn. Tỉnh Thượng Khởi cực kỳ sợ hãi nhìn anh. Khi cô ấy thấy Cương Triệtvì Thủy Y có thể hy sinh hết thảy không chút do dự ở trên tay mình cắtmột dao lại một dao thì cô đúng là có chút cảm động. Nhưng là ngay sau đó lạighen tỵ khiến cho cô mất đi lý trí, trong cơn giận dữ cô nói : “HướngThủy Y tôi thật sự hận cô! Tại sao cô khiên cho Cương Triệt vì cô mà bịthương.” Cô ấy lại bắt đầu điên cuồng cảm thấy chỉ có giết Hướng Thủy Ymới có thể giảm bớt mối hận trong lòng cô. “Cương Triệt đả thương mình,vậy tôi cũng muốn chém cô dù sao —— muốn chết thì mọi người cùng nhauchết!” Cô ấy đột nhiên lấy ra mộtcon dao khác từ trong lòng ngực nhanh chóng hướng cánh tay của Thủy Y mà chém tới bộ dáng có vẻ hung tàn kia khiến cho người ta không rét màrun. “Tỉnh Thượng Khởi cô khôngthể không tuân thủ ước định” —— Cương Triệt muốn tiến lên ngăn lại bấtđắc dĩ tay bị thương không ngừng co rút đau đớn khiến cho anh cho khôngcó sức lực đi tới. Ở thời điểm nguy kịch Vương Kim Vĩnh đột nhiên vọt tới dùng thân thể của mình chắn trước mặt ThủyY. Khi lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực của ông thì dòng máu tươi như trụnước phun ra lên trên mặt Tỉnh Thượng Khởi, Vương Kim Vĩnh cũng bởi vìmất máu quá nhiều mà té xỉu ở trước mặt Thủy Y. Mắt thấy đại họa thật sự giáng xuống cuối cùng Tỉnh Thượng Khởi cũng tỉnh lại. “Vương tiên sinh.” Thủy Y nghe thấy được một mùi máu tươi kinh hoảng kêu to. “Tỉnh Thượng Khởi.” CươngTriệt thử bước chân đi đến góc, nơi đó để thùng xăng là mà Tỉnh ThượngKhởi kêu người mua vốn là cô ấy định phóng hỏa —— nếu quả như thật không chiếm được Cương Triệt sẽ giết anh rồi phóng hỏa đốt ngôi nhà gỗ nhỏ bỏ hoang này. Cương Triệt nhịn đau dùng sức đá ngã xăng thùng để cho xăngchảy đầy đất, sau đó từ trong túi của mình lấy ra cái bật lửa không đếmxỉa nói: “Được! Tỉnh Thượng Khởi xem ai lợi hại! Muốn chết thì mọi người cùng chết!” “Không. Không! Tôi khôngmuốn chết, tôi không muốn chết.” Nhìn Cương Triệt thật sựu tính đốt lửaTỉnh Thượng Khởi hoàn toàn suy sụp, cô ấy quỳ trên mặt đất liều chết màcầu xin tha thứ. “Cương Triệt van cầu anh đừng phóng hỏa, tôi khôngchơi, tôi không chơi.” Hành động của cô ấy chứng minh cô ấy chỉ là một người phụ nữ phô trương thanh thế lại rất sợ chết thôi. “Cô là người phụ nữ tángtận lương tâm! Trong lòng cô vốn không có yêu chỉ có thù hận. Cô khôngchừa thủ đoạn nào mà muốn đạt được mục đích, một khi không thể như ýnguyện liền phải trả thù.” Cương Triệt đứng ở trước mặt Tỉnh Thượng Khởi chỉa về phía cô tức miệng mắng to, lại thừa dịp cô không chú ý thì hung hăng ra một quyền đánh cô bất tỉnh trên mặt đất. “Thủy Y.” Anh vội vàng mở trói cho Thủy Y ôm cô thật chặc. Sau khi trải qua đau khổ bọn họ rốt cục ở cùng một chỗ. Đây là ông trời cho bọn họ lễ vật tốt nhất! “Cương Triệt, Cương Triệt.” Lúc này Thủy Y bắt đầu oán hận mình bị mù nếu như cô có thể thấy được,phương xa đột nhiên truyền đến một tiếng còi cảnh sát chói tai là ai báo cảnh sát? Cương Triệt và Thủy Y liếcmắt nhìn nhau, nhìn lại Vương Kim Vĩnh một chút nằm trên mặt đất, haingười hiểu ý cười một tiếng Vương tiên sinh còn len lén báo cảnh sát. Khi Thủy Y tỉnh lại thì mắt chợt đau nhói, đang lúc cô cảm thấy kỳ quái thì bên tai liền truyền đến tiếng của Cương Triệt. “Đừng vội mở ra như vậy.” “Xảy ra chuyện gì?” Khi cô từ từ mở mắt ra cô lại thấy hình ảnh không rõ của Cương Triệt? Đôi mắt của em.” “Em nhìn thấy anh không?” Cương Triệt lo lắng hỏi. “Em thấy anh rồi.” Thủy Ymừng rỡ như điên. “Đôi mắt của em, đôi mắt của em.” Trải qua mười nămdài cuối cùng cô đã thấy được ánh sáng. “Là ai dùng giác mạc cấy choem?” “Là ba của em.” Cương Triệt đau buồn nói. “Ba em?” “Đúng vậy ba em, ông ấy chính là Vương Kim Vĩnh.” Cương Triệt nói ra sự thật. “Vương tiên sinh?” Thủy Y lúc này mới nhớ lại ông ấy. Cô nắm Cương Triệt khẩn trương hỏi : “Ông ấy ở đâu?” “Ông ấy đã chết.” Cương Triệt hít một hơi thật sâu đau thương nói. “Chết?” Sắc mặt Thủy Y lập tức trở nên trắng bệch. “Tỉnh Thượng Khởi đâm trúng chỗ hiểm của ông ấy, ông ấy mất máu quá nhiều lúc đưa đến bệnh viện thì đã tắt thở.” Anh khổ sở nói chuyện này với anh và Thủy Y chính là mộtchuyện bất hạnh. “Vương tiên sinh.” Cương Triệt cắt đứt cô, bây giờ là lúc Thủy Y phải biết mọi chuyện. “Thủy Y. Em hãy nghe anh nói,năm đó người cho mẹ em 『 mượn giống 』chính là Vương Kim Vĩnh —— ông ấylà cha ruột của em!” Thủy Y trợn to cặp mắt trong lòng kích động không ngừng cô run rẩy hỏi : “Đây là thật sao?” “Lúc Vương Kim Vĩnh trở về, ngày đó anh và ông ấy 『 đàm phán 』, ông ấy liền đem bí mật cất giấu hai mươi chín năm nói cho anh biết, trong lòng ông ấy vẫn rất hối hận bởivì năm đó nhất thời hồ đồ vì hai trăm vạn bán đứng ruột thịt của mình.Lúc đó ông ấy cũng không hiểu tình thân quan trọng cũng không hiểu rõtiền không thể đại diện hết thảy.” Cương Triệt khổ sở nói. “Nhưng mà ông ấy vẫn chưa quên đứa bé kia, cho nên mười năm trước ông ấy tìm được em, vì có thể danh chánh ngôn thuận chăm sóc em cũng vì muốn đền bù lại côem mà ông ấy đành phải dùng phương thức kết hôn, giữ em ở bên ngườithật ra thì toàn bộ đều là giả, ngay cả hôn thú cũng đều không có, chẳng qua là tờ giấy trắng thôi. Mười năm nay là thời gianvui sướng nhất trong cuộc đời của ông ấy, ông ấy rất cảm tạ ông trời đểcho ông ấy có cơ hội được đền bù sai lầm đã qua. Ông ấy cảm tạ em và TưLong cùng ông ấy đi đến cuối cuộc đời. Trong di chúc của ông ấy đã sớmviết: “Sau khi ông ấy chết muốn đem giác mạc quyên cho em đó là nguyệnvọng duy nhất không thể thực hiện khi ông ấy còn sống —— để cho em đượcthấy ánh sáng.” “Đáng tiếc em không thể gọi ông ấy một tiếng ba.” Thủy Y khóc rống nghẹn ngào. “Mười năm nay ông ấy đối với em ra sao thì đã vượt qua hết thảy, em làm sao còn có thể hậnông ấy.” “Thủy Y.” Cương Triệt thành khẩn nói. “Em không cảm thấy có rất nhiều chuyện tựa hồ ở trong u ámcũng đã định trước rồi. Chúng ta tách ra mười năm, em lại dùng mười nămnày làm bạn với cha ruột em đi tới cuối cuộc đời. Mặc dù em cũng khôngbiết thân phận của ông ấy, nhưng mà là thật tâm đối đãi ông ấy. Mà mườinăm sau anh xuất hiện, ba em lại đi phó thác trọng trách chăm sóc em cho anh đảm nhiệm. Mà anh cũng sẽ yêu em, cho đến khi chúng ta đi hết conđường của nhân sinh.” “Cương Triệt, cám ơn anhthủy chung cũng như một lòng yêu em!” Thủy Y rất cảm động hôm nay trảiqua sanh ly tử biệt cô nên nắm mọi thứ cho chắc. Ân ân oán oán trước đây đều đi qua như mây khói. Bọn họ quyết định phải bắt đầu lần nữa! Khi vết thương của CươngTriệt đã khỏi, sau đó mắt Thủy Y cũng hoàn toàn không có vấn đề thìCương Triệt liền dẫn bọn họ trở về Nhật Bản. Cương Triệt đối mặt với tấm gương như có điều suy nghĩ hỏi: “Hiện tại em nhìn thấy anh rồi, em hãythành thật nói em cảm thấy anh có thay đổi nhiều không?” “Có. Cũng trưởng thành hơnchẳng những biến thành xấu mà còn tà khí, trở nên máu lạnh, trở nên tànkhốc, còn trở nên cao thâm khó lường khiến cho người ta đoán không ra.”Thủy Y ngoài miệng treo nụ cười tinh nghịch. “Nhưng mà chỉ có em có thểthấy dịu dàng nơi đáy mắt anh!” “Mà em một chút cũng không thay đổi, vẫn xinh đẹp khiến tim anh đập.” Anh không nói mà cúi đầu hôn cô. Mà Tư Long chẳng biết ở đâu chui ra thấy bộ dáng cha mẹ ân ái, cậu cao hứng vỗ tay kêu to: “Tuyệt quá! Ba yêu mẹ!” “Trời! Dáng người hai chacon các người thật giống nhau!” Thủy Y ăn vị nói. “Tư Long rõ ràng là em sinh, tại sao không giống em chứ?” “À” —— Cương Triệt che đầubất đắc dĩ nói: chủ nghĩa phụ nữ của em lại tới, bộ dáng con trai giốnganh bộ dáng khôi ngô cao to, có gì không tốt em còn có gì chưa thỏamãn?” “Dĩ nhiên bất mãn! Con làem khổ sở mang thai mười tháng mới sinh hạ, vậy còn anh? Anh lại làm cái gì.” Thủy Y không phục cong miệng lên. “Ba, mẹ đừng ầm ĩ nữa! Muốn giải quyết chuyện này cũng không đơn giản!” Tư Long lộ ra nụ cười ngâythơ nói. Chỉ cần lại sinh ra một em gái có dáng dấp giống như mẹ khôngphải tốt sao?” Cương Triệt và Thủy Y nghe vậy không nhịn được cười ầm lên. Năm thứ hai Thiên LongCương Triệt lại đặc biệt mang Thủy Y tiến hành một chuyến xe lửa đi Châu Âu. Lần này anh quyết định phải dẫn Thủy Y đi tìm Thanh Lang CươngTrạch và Tống Vi khoe khoang với bọn họ một phen! Mà Thanh Lang Cương Trạch và Tống Vi cũng đang ở trạm xe lửa trong trấn nhỏ ở Hà Lam chờ bọn họ đây! Ngày một tháng bảy năm hai ngàn lẻ hai hình như chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen lại bắt đầu khởi hành.HẾT
Chương trước
Chương sau