Đăng nhập để xem nội dung liên quan

Đăng nhập

Kim Chủ Một Lòng Muốn Bao Dưỡng Tôi

Chương 6: BOISE (2)

Chương trước
Chương sau
Mặc kệ Đồng Tuệ Linh nói ngang, Đổng Thanh Thư mệt mỏi nằm ườn ra giường:

“Thôi mà Tuệ Linh, tôi không đi đâu mà.”

“Cô không đi thì tình chị em của chúng ta chấm dứt từ đây luôn đó.”

Đồng Tuệ Linh xuyên qua màn hình trừng mắt doạ nạt Đổng Thanh Thư, thanh âm lên tới cao độ, nghe đinh tai nhức óc kinh khủng!

“Cô đi cho tôi, tôi cũng không bảo cô đi ôm đùi người ta liền, cô tới đó ngắm ngía một chút thôi, từ từ suy nghĩ lại vẫn được mà.”

“Tôi sẽ không suy nghĩ lại đâu, không cần bao dưỡng chính là không cần dao dưỡng.” Đổng Thanh Thư kiên quyết.

Đồng Tuệ Linh cũng hết cách, cô ta đỡ trán một hồi, cuối cùng cũng chốt hạ giờ giấc không dây dưa thêm.

“Tối nay 9 giờ tại BOISE, tầng 16 phòng 607, không đến thì chị chị em em gì cũng cắt đứt liên lạc luôn. Những gì cần nói tôi cũng đã nói hết lời với cô rồi đó, sự nghiệp của cô, cô tự mà tính toán đi.”

Đồng Tuệ Linh không để cho Đổng Thanh Thư có cơ hội phản bác thêm câu nào nữa, sau khi hung dữ trừng mắt liếc nhìn Đổng Thanh Thư qua màn hình thì tắt điện thoại cái rụp.

Đổng Thanh Thư ngơ ngác nhìn điện thoại hồi lâu, sau đó chỉ có thể thở dài một hơi ngao ngán. Đúng là chạy trời không khỏi nắng mà!

Sao trên đời lại có một người chị em ngoan cố và nhiệt tình đến mức ấy chứ! - Đổng Thanh Thư nhíu mày bất mãn.



Cô thừa biết là Đồng Tuệ Linh vì thương cô, lo cho cô nên mới sốt sắng như vậy… nhưng mà… cô đâu có nhu cầu đâu, sao lại cứ bắt cô dấn thân vào con đường tìm kim chủ vậy chứ!

Đồng hồ trên tường lúc này điểm 8 giờ hơn, bây giờ mà còn không thay đồ đi nhanh thì sẽ không kịp mất.

Đổng Thanh Thư trưng vẻ mặt không vui vẻ gì mà đi thay đồ. Cô thật lòng không muốn xích mích với Đồng Tuệ Linh chút nào, dù sao từ lúc xuyên thư đến đây, Đổng Thanh Thư chỉ có Đồng Tuệ Linh làm bạn, cô biết cô ta không có ý xấu, là do quá nhiệt tình mà thôi.

Bởi vì không thể từ chối được, Đổng Thanh Thư đành miễn cưỡng đến BOISE như lời hẹn.

Ừ thì đi, cùng lắm tới đó uống rượu ngon rồi nhắm mồi là đủ đã. Chị đây cần quái gì ôm đùi tổng tài để thăng tiến hả?

Đúng 9 giờ, trước tòa nhà cao chọc trời BOISE, Đổng Thanh Thư bừng bừng khí thế vận trên mình bộ quần áo mờ nhạt hết sức có thể, áo sơ mi trắng phối với quần tây đen, nhìn tới nhìn lui cũng không ra dáng một nữ diễn viên gì cả, chẳng có gì nổi bật.

Đổng Thanh Thư cũng phải nể nhân vật A mà tự tay cô tạo ra luôn, sao trước kia cô lại viết ra được loại nhân vật ăn mặc diêm dúa và màu mè đến thế hả?

Lục tung đống quần áo trong tủ đồ chỉ toàn là mấy bộ váy áo xum xuê diêm dúa, màu sắc sặc sỡ nhìn không đỡ nổi. Cũng may mà trong cái hộc tủ nhỏ vẫn còn được vài ba chiếc sơ mi bình thường kèm với quần dài đấy. Nếu không với loại tư duy thời trang như nhân vật A… vận lên người cô đi ra đường, chắc Đổng Thanh Thư sẽ chết vì sốc mất.

“Sao rồi, cô đã suy nghĩ thông suốt rồi hả?”

Đồng Tuệ Linh nhận cuộc điện thoại của Đổng Thanh Thư, vừa bắt máy thì liền hỏi cô dồn dập. Đổng Thanh Thư dây dây huyệt thái dương, vừa bước vào trong vừa nói.



“Tôi đã suy nghĩ kĩ rồi, tôi không muốn mất đi tình bạn tốt đẹp với cô. Tôi đến đây là vì cô, chứ không phải là vì tôi… lát nữa đừng có quá nhiều chuyện đó.”

“Biết rồi biết rồi. Cô cứ vào trong đi, tôi đang chờ cô ở trên lầu.”

Đổng Thanh Thư thở dài một hơi, sau khi tắt điện thoại thì vội bước vào thang máy đi lên lầu.

BOISE – đây là trung tâm thương mại lớn nhất cả nước, nơi này tích hợp vô vàn các thương hiệu nổi tiếng ở mọi lĩnh vực khác nhau, từ thời trang, trang sức, ẩm thực cho đến nơi vui chơi giải trí đều hội tụ đầy đủ ở đây.

Lúc viết kịch bản Đổng Thanh Thư chỉ viết qua loa về nơi này mà thôi, khi đó cô viết nhân vật A đã gặp vị kim chủ béo mập ở tòa nhà này, tại phòng VIP số 607 tầng 16. Ứng nghiệm vào trong hiện thực, Đồng Tuệ Linh vừa hay bắt cô tới nơi này, số tầng đó, số phòng đó, giới thiệu cô cho các vị tai to mặt lớn trong giới.

Đổng Thanh Thư trước khi bước vào thì đã có dự cảm không hay, quả nhiên vừa mở cửa ra thì liền thấy Đồng Tuệ Linh đang chui rúc vào lồng ngực của vị kim chủ nhà cô.

“Thanh Thư, lại đây nào.”

Đồng Tuệ Linh giới thiệu Đổng Thanh Thư với kim chủ của cô ta:

“Đây là Phương tiên sinh. Phương tiên sinh, đây là Đổng Thanh Thư, bạn thân của em, lần trước em có kể qua với ngài, ngài còn nhớ không?”

Đổng Thanh Thư nâng khóe miệng mỉm cười yếu ớt, cô đưa tay bắt lấy tay của Phương tiên sinh.

Trong phòng ánh đèn nhạt nhòa, mùi rượu mùi thuốc lá cứ không ngừng quấy nhiễu cánh mũi của Đổng Thanh Thư, khiến cô khó chịu cứ luôn chau mày.
Chương trước
Chương sau